[Chapter 17 - Quần lót]
.
.
.
Jung Yunho đếm từng ngày một, ngày 6/2 mau mau đến đi! Nghĩ lại anh cũng đã lâu không qua sinh nhật, càng đừng nhắc gì đến mong ngóng sinh nhật.
Từ sau khi sinh nhật Jaejoong, mỗi lần Yunho về đến nhà, nghe thấy câu nói đầu tiên “Tôi đã về rồi!” của Jaejoong đều tự khắc biến nó thành một con số để đếm.
“7.”
“6.”
“5.”
…….
Cuối cùng đến buổi tối của ‘ngày số đó’, Jaejoong giận rồi.
“Tôi nhớ rồi mà! Anh đã đủ chưa?! Sinh nhật cậu đây anh nhớ cũng không thèm nhớ, vì cái gì mà sinh nhật anh phải đếm ngược thời gian chứ?!”
“Tại cậu không nói, còn trách được ai?” Nói đến điều này, Yunho đột nhiên bất mãn. “Hừ, cậu được lắm, nói người khác nghe cũng không nói tôi nghe.”
“Tôi đâu mặt dày giống “ai đó”, phải chìa tay đòi quà người khác!”
“Tôi mặc kệ, tóm lại ngày mai là sinh nhật tôi, cậu cứ liệu mà làm~” Yunho nói xong, quay đi xem tivi, chả thèm quan tâm bản thân vô lại đến độ khiến người nào đó đang ăn cơm sục máu bẽ gãy luôn đôi đũa tre trên tay.
Read more